Search
Thứ 3, 18/07/2017, 14:00 PM

“Con bạn chỉ bé bỏng một thời”

(Nuôi dạy con) - Yêu thương chính là dành thời gian cho con, cùng con tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời, vun đắp và làm đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ! Và xin hãy nhớ: “Con bạn chỉ bé bỏng một thời…”.

Một buổi sáng cuối tuần, tôi cùng mấy người bạn đưa bọn trẻ đi nhà sách và dừng chân ở khu vực tô tượng, rải tranh cát. Mấy nhóc tì tầm 4, 5 tuổi mê mẩn ngắm nghía, chọn lựa những bức tượng thạch cao trắng tinh và những bức tranh nhiều đường nét. Rồi cả một thế giởi sắc màu mở ra trong đôi mắt trong veo, tinh khôi, sáng tạo.

Bé con nhà tôi chọn một bức tranh cát về nàng tiên cá giữa đại dương với vài chú cá bơi lội, điểm xuyết thêm san hô, rong rêu, ốc sò. Mặc dù đã định hình màu sắc cho những họa tiết trong tranh nhưng con bé vẫn không ngừng bàn luận cùng mẹ: nàng tiên cá sẽ có màu chủ đạo hồng nhạt hay vàng tươi, nước biển xanh lơ hay sáng tạo một tí thành xanh lá, con ốc không có màu nâu nên thay bằng màu đỏ,…

Những ngón tay bé xíu tỉ mỉ bóc từng mảnh giấy dán, thỉnh thoảng con gái chu miệng nhờ mẹ bóc giúp vì “Miếng này khó quá hà!”. Đôi tay khéo léo cầm chiếc thìa nhỏ xúc cát đủ màu cẩn thận rải vào từng họa tiết. Tiếng xuýt xoa và nụ cười rộn vang không dứt bên trò chơi nhỏ. Rồi cuộc chuyện trò giữa ốc biển và san hô, lời dặn dò của nàng tiên cá, sự rong chơi của mấy chú cá nhỏ… đều được hai mẹ con tưởng tượng và phác họa. Những buổi sáng cuối tuần của chúng tôi đều được dệt bằng những kỷ niệm ý nghĩa, quý giá.

 “con ban chi be bong mot thoi” hinh anh 1

Các em nhỏ đang trang trí cho những bức tranh cát. (Ảnh minh họa: Hoài Nam)

Đưa con đi chơi, đó là một niềm vui lớn của con trẻ. Nhưng không phải bố mẹ nào cũng sẵn sàng chơi cùng con, hòa mình vào niềm vui thích trẻ thơ.

Đối diện với mẹ con tôi là cô bé khoảng 4 tuổi đang loay hoay với bức tranh cát lấm lem của mình. Cô bé khổ sở bóc từng miếng giấy dán dính liền nhau, vụng về lóng ngóng xúc thìa cát và rải lung tung trên bức tranh. Mẹ cô bé đang ngồi bên cạnh nhưng chăm chú nhìn vào màn hình lướt phây. Mỗi lúc nhì nhèo nhờ sự trợ giúp của mẹ, cô bé ấy chỉ nhận được cái liếc mắt gượng ép và câu trả lời nhát gừng từ mẹ mình.

Ở góc bàn bên kia là một cậu bé tuổi mẫu giáo đang cầm quyển truyện tranh về Bu Bu lật giở từng trang một. Cậu bé liên tục quay sang nhờ mẹ đọc và cũng liên tục nhận được lời hứa hẹn “Tí nữa, mẹ đang nghe điện thoại!”. Một “tí nữa” ấy của người mẹ đã kéo dài gần một tiếng đồng hồ với vài cuộc gọi cho nhiều người bạn. Câu trả lời “Đang chở thằng bé đi chơi” của chị ấy được lặp lại vài lần. Tôi nghĩ đúng là chị ấy đang chở con đi chơi, còn chơi cái gì và thế nào là việc của riêng con!

Giữa cuộc sống hối hả và bộn bề này, người lớn đôi khi mặc định việc kiếm tiền và chu toàn cuộc sống vật chất cho con là trách nhiệm của mình. Vì vậy, lắm lúc người ta bỏ quên, đánh rơi nhiệm vụ chăm lo tinh thần con trẻ.

Guồng quay công việc cuốn con ngươi đi, đi mãi. Thời gian dành cho con cái ít ỏi, nghèo nàn dần dần. Và khoảng cách giữa bố mẹ cùng con cái cũng lớn dần, đến lúc nào đó chẳng thể lấp đầy.

Chúng ta than vãn bọn trẻ bây giờ khó bảo, khó dạy. Chúng ta tức giận đến điên cuồng trước những lời nói, hành động khác thường, khác người. Chúng ta thở dài bất lực tìm cách kéo cái đầu con ngẩng lên và đôi mắt con rời màn hình di động. Chúng ta trăn trở tìm tiếng nói đồng điệu giữa các thế hệ…

Có bao giờ ta tự nhìn lại mình? Ta đã yêu thương con đúng cách? Ta đã dành bao nhiêu thời gian cho con? Ta biết con cái cần gì nhất ở bố mẹ không? Ta tường tận sở trường và sở đoản của con chưa?...

Hãy nhìn cái cách bố mẹ giao con cho iPad quản, còn mình thì “buôn dưa lê” cùng đám bạn bên tách cà phê! Hãy xem lũ trẻ nỉ non đòi smartphone , bố mẹ nhanh chóng gật để tiện làm việc riêng! Hãy ngắm những bé con chơi với đống đồ hàng đắt tiền một cách im lặng còn bố mẹ say sưa lướt “phây”! Hãy nhìn bàn ăn, mâm cơm gia đình thời hiện đại với những chiếc điện thoại thông minh tích tích liên tục, lấn lướt cả tiếng chuyện trò, hỏi han…

Thế đó, bảo sao trẻ chẳng có thói quen say thế giới ảo, mê trò chơi điện tử?! Bảo sao bố mẹ và con cái ngày càng xa cách, khó gần, chẳng dạy nổi?!

Bởi vậy, những ông bố bà mẹ biết dành thời gian cho con là một điều đáng quý. Nhưng khoảng thời gian đó có thật sự chất lượng không, đó chính là mấu chốt của vấn đề!

Yêu thương chính là dành thời gian cho con, cùng con tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời, vun đắp và làm đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ! Và xin hãy nhớ: “Con bạn chỉ bé bỏng một thời...”.


Du học

Chẳng phải tìm đâu xa, học hỏi ngay kinh nghiệm của đôi bạn xin học bổng thành công với thành tích IELTS cao chót vót
Đây chính là câu chuyện của hai cao thủ IELTS Ngân An, và Việt Huy, từ những người xa lạ...
 
Những trường đại học đào tạo ngành kinh doanh tốt nhất tại Mỹ
Dựa trên 27 yếu tố trong 3 phạm trù chất lượng giáo dục, khả năng chi trả và thành công...
 
Những việc làm thêm kiếm tiền của du học sinh Việt
Sinh viên Việt Nam học tập ở nước ngoài làm thêm nhiều việc, từ dọn vệ sinh, rửa bát cho...
 
Nữ sinh Quảng Trị nhận học bổng ba trường đại học quốc tế
Vượt qua hàng nghìn ứng viên đến từ các quốc gia, Đặng Quỳnh Giao (18 tuổi), học sinh trường THPT...

Giáo dục

Phong bì ngày 20/11: Nỗi ám ảnh của cả phụ huynh và giáo viên?
Ngày 20/11 sắp đến, để bày tỏ sự trân trọng, biết ơn đối với những giáo viên vất vả hàng...
 
Nam sinh Mỹ được giáo sư 'mách nước' cách hẹn bạn gái
Mạnh dạn xin lời khuyên của giáo sư tiếng Anh, một sinh viên áp dụng thành công và được bạn...
 
Sở GD&ĐT Hà Giang phủ nhận việc không trọng dụng thủ khoa
Sở GD&ĐT tỉnh Hà Giang vừa có báo cáo về trường hợp thủ khoa Bùi Thị Hà, người tốt nghiệp...
 
Nghịch lý xếp hạng đại học tại Việt Nam
Năm 2017, Việt Nam mới có 2 trường đại học lọt top 200 châu Á và mục tiêu mà Chính...
Top
Điện thoại:

Tiếp thị & Tiêu dùng - tiepthitieudung.com. All Right Reserved
Tiếp thị & Tiêu dùng - Cập nhật thông tin mới nhất về giá cả, thị trường, mua sắm...
tiepthitieudung.com giữ bản quyền trên website này
Liên hệ: [email protected]

1.97733 sec| 1221.875 kb